Người ngồi trên đế tọa chính là Chúc Dung Áp.
Hắn nhìn thống soái Thiên Đình đã sợ hãi đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ, khóe môi khẽ nhếch lên, ánh mắt lập tức chuyển sang một bóng người khác.
Chúc Dung Áp cất lời: “Minh Viễn, thay ta gửi lời cảm tạ đến ngũ thúc của ngươi, chuyện này coi như ta nợ hắn một ân tình.”
Người đứng đối diện hắn chính là Trần Minh Viễn.




